CƯỜI VÀ SỨC KHỎE




Tôi nhớ lại đã lâu lắm rồi tôi có đọc được một bài viết của học giả
Nguyễn Văn Vĩnh với tiêu đề "Gì cũng cười" mà báo chí có đăng lại như sau:

"An nam ta có một thói quen lạ là thế nào cũng cười. Người ta khen
cũng cười, người ta chê cũng cười. Hay cũng hì, mà dở cũng hì, quấy
cũng hì. Nhăn răng hì một tiếng, mọi việc hết nghiêm trang." Học giả
viết bài này vào năm 1913, cái năm ba tôi còn chưa xuất hiện trên cõi
trần này nói gì đến tôi. Hồi còn nhỏ xíu, kinh nghiệm đời chưa có, đọc
bài của học giả, tôi chẳng có một khái niệm hoặc ý kiến gì hết. Nay
đọc lại, tôi nhận thấy học giả khó quá. Rồi khi có dịp thu thập thêm
kiến thức tôi thấy các học giả thời nay lại có quan điểm ngược hẳn
thời xưa, và tôi chịu các học giả thời hiện đại.

Tôi muốn bày tỏ ý kiến về câu "...Dở cũng hì, quấy cũng hì. Nhăn răng
hì một tiếng, mọi việc hết nghiêm trang" như sau: Hay mà cười được là
chuyện đương nhiên không có gì phải bàn nhưng trộm nghĩ dở mà cười
được mới là...hay. Như thế xem ra cũng tốt thôi. Học giả chẳng lẽ muốn
cả cái xã hội lúc nào cũng nghiêm trang và cỡ như tôi hồi chưa đến 20
mà lúc nào cũng phải cư xử như cỡ tuổi tôi bây giờ; trên sáu bó, thì
trông có khác gì một ông cụ non, khó coi quá.

Cười quan trọng cho cuộc sống và cho sức khỏe cho nên có
những chuyên gia thần kinh, tâm lý, y khoa và học giả đã khuyên người
ta cần cười càng nhiều càng tốt, Làm thế chỉ có lợi chứ không có hại.

Thật vậy, trong quyển sách "Sống 365 ngày một năm" học giả Nguyễn Hiến
Lê đã có lời khuyên đối với độc giả: nên tập cười. Nơi trang 95, ông
viết:" Bác sĩ Pierre Vachet bảo một cái hại của nền văn minh cơ giới
là con người thời nay sao buồn quá.....'Chúng ta ngày nay không biết
cười nữa, gần như không biết mỉm cười nữa....Cười, cười, đó phải là
hoàng kim qui tắc của chúng ta. Vì không có gì 'xả hơi' công hiệu bằng
cười.' Nó làm cho các bắp thịt, nhất là những bắp thịt ở bụng, ở ngực,
được duỗi ra, hết căng thẳng, vì khi bật cười, không khí trong phổi
phì ra, hoành cách mô được nghỉ ngơi mà các dây thần kinh cũng vậy.
Hơn nữa, các hạch (tim, gan, mật...) hoạt động mạnh lên, ta tiêu hóa
mau hơn, chất dơ trong cơ thể bài tiết ra ngoài dễ hơn, mà những chất
kích thích tố, ngay cả hồng huyết cầu cũng tăng lên. Tâm hồn thấy nhẹ
nhàng, bớt làm biếng, bớt ích kỷ, dễ khoan hồng, hiểu người, thương
người; trí khôn minh mẫn hơn, sức tưởng tượng dồi dào hơn, nghi lực
mạnh mẽ hơn. Đáng quí nhất là cái cười rất dễ lây.....và nhất là phải
tập cười. Như Emerson đã nói:'thế giới là một tấm gương; nếu ta nhăn
mặt thì tấm gương đó sẽ phản chiếu cho ta sự buồn khổ.' Hễ ta muốn
cười, có cái tâm trạng vui vẻ, hài hước thì sẽ tìm được cách để cười."

Trong bài nói chuyện "Bí quyết sống lâu sống khỏe" tại Trung quốc của
Giáo sư Tề Quốc Lực, người Mỹ gốc Hoa, từng làm việc cho Tổ chức Y tế
Thế giới nhiều
năm, và được Giáo sư Phan Văn Các lược dịch có đề cập đến cái cười:

"Hiện nay, có một lý thuyết mới, tất cả động vật đều không có công
năng cười, duy loài người có công năng đó. Nhưng loài người chưa biết
sử dụng công năng đó. Xưa có câu: một nụ cười trẻ ra mười tuổi. Không
phải chỉ tuổi tác, mà chỉ tâm thái. Miệng hay cười người hay khỏe. Tác
dụng của cười rất lớn. Cười tránh được nhiều bệnh. Thứ nhất, không bị
thiên đầu thống, thứ hai không bị đau lưng, vì khi cười vi tuần hoàn
phát triển. Thông tấc bất thống (thông thì không đau), bất thông tắc
thống (không thông thì đau). Lại nữa, cười thường xuyên, cười đặc biệt
tốt cho đường hô hấp và đường tiêu hóa. Có thể làm thí nghiệm anh cứ
sờ vào bụng bắt đầu cười, mỗi ngày cười to ba lần, bụng lọc sọc ba
lần, thì không táo bón, không bị ung thư dạ dày, đường ruột. Anh tập
tay, tập chân, nhưng tập dạ dày, đường ruột vào lúc nào? Không có cơ
hội, chỉ có cười mới luyện tập được dạ dày, đường ruột. Cười đã trở
thành một tiêu chuẩn của sức khỏe. Tôi (tức là giáo sư) đã điều tra
nhiều lần, giải Nobel thứ hai về cười đã được trao. Cười là thứ thuốc
tê thiên nhiên. Nếu bạn bị viêm khớp, xin đừng lo, cứ nhìn vào khớp mà
cười ha hả, một chốc là không đau nữa. Cười có nhiều lợi thế như thế
sao chúng ta lại không cười nhỉ......Cụ bà thọ hơn cụ ông, bình quân
sáu năm rưỡi....Ưu điểm lớn nhất của rất nhiều bà cụ là từ khi còn trẻ
đã thích cười. Mỗi lần giảng bài, tôi (tức giáo sư) đều để ý, thấy
toàn các bà cười, các ông không cười. Đã kém người ta sáu năm rưỡi rồi
đấy đến bao giờ các ông mới cười. Cho nên bây giờ mỗi người hãy mau
cười đi. Các vị hôm nay đến đây, các vị cười mấy tiếng là sống thêm
được mấy năm. Có người nói thế nào cũng chẳng cười. Cấp bậc càng cao
càng không cười, tôi biết làm thế nào được? Chẳng những đã không cười,
lại còn có một lô gíc: Đàn ông có nước mắt nhưng không dễ gì chảy.
Nước mắt người thường thì mặn, nước mắt bệnh nhân tiểu đường thì ngọt,
nước mắt đau buồn thì đắng, trong đó có peptide, có hormone. Nếu lâu
ngày không chảy đi thì sẽ bị khối u, bị ung thư đấy. Dù có khỏi khối u
thì cũng bị viêm kết tràng mạn tính. Cho nên, nếu các vị đau buồn thì
phải chảy nước mắt ra, giữ lại không ích gì đâu. Ở hội nghị quốc tế
người ta đã cảnh báo....chúng ta đừng quên luôn luôn cười vui. Mong
rằng mỗi người.....lúc đáng khóc thì khóc, lúc đáng cười thì cười."

Ngoài ra, Giáo sư Tề Quốc Lực trong phần ăn uống cân bằng có nói đến
lợi ích của các món ăn và thức uống. Có hai món mà giáo sư khuyến
khích người nghe nên làm; uống rượu vang đỏ và ăn khoai, vô tình lại
trùng hơp với sở thích tiêu thụ của tôi hàng ngày cho nên xin chép
lại.

"Trong các đồ uống, đứng thứ hai là rượu vang đỏ. Vốn là trên vỏ quả
nho đỏ có một thứ gọi là nghịch chuyển thuần (cồn chuyển ngược). Chất
này có tác dụng chống suy lão, còn là thuốc chống oxy hóa, người hay
uống rượu vang đỏ thì ít mắc bệnh tim. Thứ hai, nó có thể giúp ta
phòng ngừa tim đột nhiên ngừng đập, (heart attack) chúng ta gọi là
ngừng đột ngột, Trong trường hợp nào tim có thể ngừng đập? Một là vốn
có bệnh tim, hai là tăng huyết áp, ba là mỡ máu cao.....Rượu vang đỏ
còn có một tác dụng nữa là hạ huyết áp, hạ mỡ máu.

"Loại cốc thứ ba là các loại khoai, khoai lang trắng, khoai lang đỏ,
củ từ, khoai tây. Những thứ này các hội nghị quốc tế đã nhắc đến. Vì
sao? Vì chúng nó có ba hấp thu: hấp thu nước, hấp thu mỡ và đường, hấp
thu độc tố. Hấp thu nước làm trơn đường ruột, không bị ung thư trực
tràng, ung thư kết tràng. Hấp thu mỡ và đường, không mắc bệnh tiểu
đường. Hấp thu độc tố, không mắc chứng viêm dạ dày, đường ruột. Tôi
cũng điều tra ở Mỹ, người Mỹ ăn khoai là chế biến thành các loại bánh,
ăn cũng không ít. Mong mọi người ăn nhiều khoai vào, trong lương thực
chính nên có các loại khoai."

Trong xã hội ngày nay, việc kiếm sống xem ra vất vả quá. Sau một ngày
làm việc, về đến nhà người ta mệt nhoài, dễ sinh cáu kỉnh. Trừ phi bất
đắc dĩ, dân chúng không muốn dùng đầu óc nhiều. Họ chỉ muốn nghỉ ngơi
thư giãn. Chính vì thế mà các phim hài hước và kịch vui thường hấp dẫn
nhiều khán giả hâm mộ. Và cũng vì thế mà các "cây cười" trở thành giàu
to. Với sự nhắc nhở của các chuyên gia kể trên, chúng ta phải cười,
cần cười và nên cười càng nhiều càng tốt. Cười chỉ có lợi, từ tinh
thần cho đến thể chất, ấy thế mà vì bận rộn, hay ảnh hưởng bởi truyền
thống lỗi thời, chúng ta đã quên đi hay không chịu thực hành, như thế
chẳng uổng phí cuộc đời? Đã đến lúc quan niệm về cái cười của học giả
Nguyễn Văn Vĩnh cần phải được tu chính lại!

Cách ngôn Ái Nhĩ Lan cho thấy cái cười rất quan trọng đối với sức
khỏe. "Một cái cười tươi và một giấc ngủ dài là những cách tốt nhất
trị dứt bệnh theo y giới." (A good laugh and a long sleep are the best
cures in the doctor's book. - Irish Proverb)

Đi xa hơn, có người cho rằng giả cười còn hơn là không cười như tin dưới đây.

Hôm nay tình cờ tôi đọc được Bản tin thể dục nội bộ số tháng Năm 2013
do Công ty Northrop Grumman ấn hành dành cho nhân viên. Điểm đặc biệt
là bản tin mang đề tài "Cười là liều thuốc bổ" (Laughter Is the
Best Medicine) mà phần nội dung bàn về những sự ích lợi của cái cười.

Xin tạm dịch bản tin ấy ra đây để chia sẻ với mọi người. Thể dục chân
tay cộng thêm thể dục đường ruột và bao tử là môn thể dục tổng hợp
hoàn hảo. Khỏe về thể chất và khỏe về cả tinh thần mới là một sự khỏe
mạnh toàn diện.

Cười Là Liều Thuốc Bổ

Cái quan niệm cười có đặc tính khôi phục sức khỏe đã có từ cái thời
của các triết gia và y sĩ của thế kỷ thứ 13. Cuộc nghiên cứu y khoa
xác nhận rằng cười làm giảm sự căng thẳng, làm nhẹ đi sự trầm cảm, và
cải thiện tâm thái. Nó cũng gia tăng sự đáp ứng của hệ thống miễn
nhiễm và yểm trợ cho khả năng của cơ thể nhằm chống lại các tế bào ung
thư và vi khuẩn. Về thể chất, cười có lợi cho sức khỏe nhờ giúp vận
động các cơ bắp, phổi và nội tạng. Nó làm tăng hồng huyết cầu, hệ
thống hô hấp, và tuần hoàn, giúp cho sự tiêu hoá và là cái cách buông
xả cảm xúc.

Cười là một cơ năng xả stress tự nhiên! Nó giúp cho người ta quên đi
sự giận giữ, hay u buồn và có thể là cái cách giúp người ta xì hơi tạm
thời nhưng lành mạnh. Cái sự hài hước có thể giúp ta có cái nhìn với
tâm thái nhẹ nhàng và khiến ta nhìn sự việc như là "cơ hội" nhiều hơn
là "khó khăn", với thái độ ít tiêu cực với nhiều tích cực hơn. Tựu
chung, sự hài hước làm tăng phẩm chất cuộc sống của chúng ta.

Đến nay bạn đã biết những ích lợi của tính hài hước và cái cười, tiếp
theo đây là vài cách thực tế và giản dị  bổ túc cho cuộc sống hằng
ngày của các bạn:

Tìm cách để cười - Thay vì lo âu và than phiền về các sự bực bội, bạn
hãy cười lên. Hãy cứ nghĩ cái tình trạng khó chịu sẽ ra làm sao khi
chuyện ấy được kể cho bạn bè, hay cứ tưởng tượng đó là nội dung chính
của câu chuyện truyền hình mà bạn thích. Thử xem bạn có thể cười được
hay không!

Đọc các sách cười và các bài viết cười - Đọc các bài diễn tả cái cười
trong cuộc sống của người khác có thể giúp bạn tìm ra được một kiểu
nhìn riêng về thế giới dưới một khía cạnh khác. Khi về đến nhà hãy vào
các website đăng truyện cười, hình hoạt họa hay các đề tài bạn thấy
tức cười và cứ thong thả thưởng thức cái cười.

Cứ giả vờ cho đến lúc bạn làm thật - Cuộc nghiên cứu cho thấy nếu bạn
cười bạn sẽ cảm thấy vui sướng hơn. Cười khiến bạn cảm thấy hạnh phúc
dù cái cười ấy chân thật hay giả tạo bởi vì cái cười làm tiết ra chất endorphin,
kích thích tố ở trong não làm cho bạn khỏe lên. Vì thế
cho nên bạn hãy cười nhiều lên và giả cười nhiều hơn nữa!

Laughter Is the Best Medicine

The notion that laughter has healing properties dates back to the
philosophers and physicians of the 13th century. Medical research
confirms that laughter reduces stress, lessens depression and improves
mood. It also increases immune system response and supports the body's
ability to defend agaisnt tumor cells and viruses, lungs and inner
organs. It enriches the blood, increases respiration and blood
circulation, improves digestion and provides an emotional release.

Laughter is a natural stress-release mechanism! It can help distract
us from anger or sadness and it can provide a temporary but healthy
release. Humor can give us a more lighthearted perspective and help us
to view events as "challenges" rather than "problems" making them less
threatening and more positive. Over all, humor improves our quality of
life.

Now that you know the positive benefits of humor and laughter, here
are some easy and practical ways to add them into your day-to-day
life.

Find humor - Instead of worrying or complaining about life's
frustrations, try to laugh at them. Think of how an irritating
situation will sound as a story you could tell your friends, or even
imagine it as the main line of your favorite sitcom. See if you can
laugh about it!

Read funny books and articles - Reading others' humorous
interpretations of life can help you find your own style of seeing the
world in a different light. When you get home, visit websites for
jokes, cartoons, or topics you find funny and take the time to enjoy a
laugh.

Fake it until you make it - Research has shown that if you smile you
will feel happier. Smiling makes you happy whether the smile is real
or fake because smiling releases endorphins; the chemicals in your
brain that make you feel better. So smile more and fake laughter too!
(Source: Northrop Grumman, ergo fit & wellness NEWSLETTER - MAY 2013)

Thư giãn

Một trong các cách thư giãn là nghe các chuyện cười. Chuyện cười liên
quan đến vợ chồng rất phong phú đến nỗi có tác giả đã thu thập và in
lại để chia sẻ với độc giả trong một quyển sách được đặt tên là "Kho
tàng chuyện cười vợ chồng" (James E. Myers, A Treasury of Husband and
Wife Humor...)

"Tôi biết anh có một cuộc sống gia đình không đồng đều mà yên ấm.
Làm thế nào mà anh sắp xếp được như thế?"
"Ừm, vợ tôi là Bộ Trưởng Tài Chánh. Mẹ nàng là Bộ Trưởng Chiến Tranh
và bố nàng là Bộ Trưởng Nội Vụ..."
"Vậy thì chắc anh là Tổng Thống. Phải không?
"Không phải, tôi là người thọ thuế Hoa Kỳ."

I understand that you have a quiet unevenful life at home. How do you
manage such things?
Well, my wife is our Secretary of the Treasury. Her mother is our
Secretary of War and her father is our Secretary of Interior...
And I expect that you are President. Right?
No, I'm the American taxpayer.

Bà vợ của Tổng Thống Clinton, Hillary, dành nhiều thời giờ cho nhiều
chương trình khác nhau. Một hôm cô con gái Chelsea của ông bà Clinton
cảm thấy không khỏe ở trường.
Cô y tá nói:"Để tôi gọi mẹ em đến đón em về."
Chelsea trả lời:"Đừng gọi. Mẹ em bận lắm. Hãy gọi bố em đi."

President Clinton's wife, Hillary, spent a lot of time on many
different projects. One day, the Clintons' daughter, Chelsea got sick
in school.
"I'll call your mother to take you home," said the nurse.
"Don't do that," Chelsea replied. "My mother is too busy. Call my father."

Bà vợ của Tổng Thống thứ 43 Bush, Laura, được nhiều người biết đến.
Khi đang vận động tranh cử cho nhiệm kỳ thứ hai, Tổng Thống Bush có
lần nói:"Cái lý do vững chắc nhất khiến tôi trở lại Tòa Bạch Ốc là để
cho Laura sẽ làm đệ nhất phu nhân thêm bốn năm nữa."

President Bush's wife, Laura, was popular. When he was running for his
second term, President Bush once said, "Probably the best reason to
put me back in the White House is so that Laura will be first lady for
four more years."
(Melvin Berger, 101 President Jokes)


Chuyện cười tiếng Việt:

Một ông hay bị bạn bè chê cười vì sợ vợ, ông ta bèn tìm đến một người
bạn và hỏi làm thế nào để hết sợ. Bạn ông ta khuyên: - Ông thử uống
rượu vào xem, có chút men sẽ làm ông tự tin hơn khi đứng trước bà ấy.
Vài ngày sau, ông chồng gặp lại bạn và than: - Thôi, thôi! Tôi chẳng
dám làm theo cách ấy nữa đâu. Hôm trước, tôi thử uống rượu và nhìn bà
ấy thành hai, nỗi sợ của tôi còn tăng gấp đôi.

LỜI BÀN NGẮN: Người đàn ông này sợ vợ. Nghe lời bạn khuyên, uống rượu
vào cho hết sợ. Nào ngờ, rượu vào nhìn vợ, ông ấy lại sợ nhiều hơn.
Cách giải quyết này mới nghe người khác nghĩ là thất bại. Có lẽ không
phải thế. Sợ vợ là một căn bệnh. Muốn hết bệnh đương sự phải dùng
thuốc. Khi uống thuốc đương sự cần uống đủ liều trong một thời gian
nào đó. Bệnh đã lâu, thuốc mới uống có một lần, mà liều lượng lại chưa
đủ, bệnh quen đi, sợ hãi dĩ nhiên vẫn còn, không những thế lại tăng
thêm. Trường hợp này giống như bệnh nhân uống trụ sinh vậy. Phải uống
đủ "đô" mỗi ngày và phải uống 10 ngày rồi tái khám xem xét kết quả
lại.

Vậy đương sự cần thử lại. Hãy uống rượu vang mỗi tối - rượu vang
California rẻ rề, vừa ngon vừa bổ - uống luôn một tháng, mỗi lần uống
ít nhất một nửa chai. Cứ làm đều như thế. Khi rượu đã thấm thì người
ta "hết biết", hết thấy và do đó hết sợ. Cùng lắm là ngủ say thôi. Chỉ
có điều đáng lo là người đàn ông này trong giấc ngủ lại nhìn thấy ác
mộng. Đến nước này thì bệnh kể như hết thuốc chữa, đành phải chịu thua
thôi, để cho nhà cửa yên ấm. Mà nếu sợ riết người ta thành quen. Khi
đã quen người ta hết sợ. Cứ nghĩ rằng vợ mình mình sợ, không sợ vợ của
anh hàng xóm thì
có xấu hổ gì mà phải lo!

Sư cụ ngồi đàm đạo với mấy người khách, có người hỏi: - Trong đám ta
đây ai là người sợ vợ nhất? Chưa ai dám đáp thì sư cụ đã nhận ngay: -
Kể sợ thì tôi đây sợ nhất! Mọi người lấy làm lạ mới hỏi: - Sư cụ có vợ
đâu mà sợ? - Tôi sợ đến nỗi không dám lấy vợ.

LỜI BÀN NGẮN: Nghe chuyện sư cụ tưởng chơi, hoá ra chuyện này y chang
như tôi. Cứ thành thật, tự giác và khai báo trước, mọi người biết rõ
ràng sự việc từ đầu chẳng còn lý do gì để đàm tiếu, chứ mà cứ dấu đầu
lòi đuôi đến khi bị khám phá ra là sợ vợ thì kể như chút uy tín còn
sót lại sẽ mất sạch.


Chồng cãi nhau với vợ. Sau khi chuẩn bị hành trang để ra đi, anh ta
liền nói lời từ biệt: - Tôi tự nguyện đi làm nhà du hành vũ trụ đây.
Thà va đập vào các thiên thể, hy sinh ở một hành tinh bí ẩn nào còn
hơn cãi cọ suốt đời thế này với cô! Nói rồi anh ta đi ra và đóng sập
cửa lại. Nhưng chỉ một phút sau đã quay vào nói: - Cô thế mà may!
Ngoài phố trời mưa.

LỜI BÀN NGẮN: Không phải chuyện gì con người ta muốn đều được toại
nguyện đâu, kể cả chuyện nhỏ. Chẳng thế mà người Việt có câu "Mưu sự
tại nhân mà thành sự tại thiên" và một nhà lãnh đạo mô phạm của miền
Nam Việt Nam đã từng nói:"Đi hay ở là tùy Quốc Hội" là gì?
Nói tóm lại, được thua còn mất tùy thuộc rất nhiều vào các yếu tố
ngoại lai hay tha lực. Khả năng con người không giải quyết hết được
mọi chuyện họ muốn trên đời khi nhân duyên chưa hội đủ.

Một anh chàng ra vẻ ta đây là người không sợ vợ, hung hổ tuyên bố với
bạn bè rằng: - Vợ tôi ý à, hư là tôi vả cho gãy hết cả răng ấy chứ. -
Chà, thế bây giờ xin được hỏi rằng, răng vợ cậu là thật hay giả? -
Thật 100% - Còn răng của cậu? - Có cái nào còn là thật đâu!

LỜI BÀN NGẮN: Nhiều người năng nổ, hay nhìn ra mà không chịu nhìn vào.
Cái này gọi là tự ti mặc cảm, cái cách khỏa lấp nhược điểm của mình,
vì cái ngã của họ. Cho nên người đời khuyên nhủ, trước khi nói phải uốn
lưỡi hay soi gương cho kỹ, rất hợp lý. Không làm thế tự mình đưa mình
vào thế kẹt.

Có anh nọ xưa nay rất là sợ vợ. Vợ nó quát tháo thế nào, anh ta cũng
ngậm miệng, không dám cãi một lời. Anh ta đi đánh bạc, mãi xẩm tối mới
về. Thổi cơm ăn xong, chị vợ ngồi chờ chồng mỏi mắt. Chị ta tức lắm.
Khi anh chồng vừa mới ló mặt vào ngõ, chị ta đã chạy ra túm ngực lôi
vào nhà, gầm rít. Anh ta vừa gỡ tay vợ túm ngực, vừa kêu xin: - Bỏ tôi
ra! Tôi xin má nó! Chị vợ được thể càng làm già, túm luôn tóc ấn đầu
anh ta xuống. Anh ta liền vung tay gạt ngã chị vợ, tát cho luôn chị vợ
mấy cái, rồi trợn mắt, quát: - Người ta đã sợ thì để cho người ta sợ
chứ!

LỜI BÀN NGẮN: Đây là bài học cho các bà. Nếu biết người phối ngẫu đã
sợ mình, chớ dồn đối phương vào chân tường kẻo bang giao "tốt đẹp" xưa
nay bị sứt mẻ.

Chàng trai đi chơi về muộn, tâm sự với bạn: - Ước gì lúc này tớ được
là con chuột nhỉ! - Sao ông có ý muốn lạ lùng vậy? Làm người chẳng
sướng hơn sao? - Đúng thế. Nhưng vì chuột là con vật duy nhất mà vợ tớ
sợ.

LỜI BÀN NGẮN: Cũng là một cách trả thù vợ. Nhưng thuộc loại không
tưởng. Đang làm chồng ngon lành lại đi ước mơ làm chuột nhắt, rõ khổ!

Dưới địa ngục, Diêm Vương tập hợp tất cả đàn ông lại và nói: - Ai sợ
vợ đứng sang 1 bên!!!. Tất cả lũ lượt kéo nhau sang bên "sợ vợ" chỉ
còn đúng 1 người đàn ông đứng ở bên "không sợ vợ". Diêm Vương lại gần
vỗ vai anh ta và nói: - Anh đúng là 1 người đàn ông dũng cảm và gan
dạ. Vì sao anh lại không sợ vợ? Anh ta trả lời: - Dạ thưa vợ tôi dặn
không được tụ tập ở chỗ đông người

LỜI BÀN NGẮN: Sợ vợ kiểu anh này thuộc loại thâm căn cố đế, nó nhiễm
sâu vào máu rồi. Đã xuống tới tận cùng địa ngục rồi, đã xa rời bà vợ,
đi sang một cảnh giới khác rồi, mà vẫn còn sợ vợ nhà, sợ còn hơn cả
Diêm Vương với lò thiêu, chảo dầu sôi, anh này đúng là đã bị vợ tẩy
não lúc còn ở trên dương thế. May mà anh này xuống địa ngục cho nên bà
vợ không đi theo chứ anh ấy mà lên thiên đàng chắc bà vợ sẽ kè kè đi
theo để giám sát thì không biết đời anh sẽ còn vất vả như thế nào. Câu
nói "Trong cái rủi có cái may, trong cái xui có cái hên" có vẻ ứng vào
anh này. Bị xuống địa ngục là xui, nhưng thoát khỏi tay bà vợ lại là
hên, nhưng cái hên không trọn vẹn. Anh này vẫn còn nỗi sợ trong tâm
tưởng. Dám anh này làm Diêm Vương tò mò về bà vợ của anh không chừng!

Hai người cùng sợ vợ, lâu ngày thành bệnh, một người khạc ra đờm đỏ,
một người khạc ra đờm xanh. Họ rủ nhau đi tìm thầy chạy chữa. Thầy
bảo: - Ðờm đỏ, may còn hi vọng, chứ đờm xanh thì chịu, không sao chữa
được nữa. Nên về mà lo hậu sự đi thôi. Cả hai cùng hỏi thầy: - Sao đờm
xanh, đờm đỏ lại khác nhau như thế? Thầy nói: - Ðờm đỏ tự phổi ra, họa
còn có phương cứu chữa, chứ đờm xanh là mật vỡ mất rồi, còn chữa thế
nào cho lành được. (Vỡ mật vì sợ vợ)

LỜI BÀN NGẮN: Người thường thấy xanh đỏ giống nhau, cùng là màu sắc
hết. Hoặc cho rằng báo động xanh nhẹ hơn báo động đỏ. Nào ngờ thầy
thuốc lại nhìn trái ngược. Xanh mới là nguy. Xanh là vận số đã mãn. Sợ
vợ xem ra cũng có nhiều mức độ phức tạp quá.

Trời bên ngoài đang giông tố dữ dội, bà chủ tiệm bánh mì định đóng cửa
đi về thì có một người đàn ông đội mưa gió chạy vào để mua một ổ bánh
mì thịt. Bà chủ tiệm ái ngại hỏi: – Ông có vợ rồi phải không? – Thì
đúng là có vợ rồi. Bộ bà nghĩ, mẹ tôi nỡ sai tôi đi mua một ổ bánh mì
trong trời giông bão như thế này sao?

Xét Mình Xưng Tội
Cha xứ khuyên giáo dân là cần phải xét mình kỹ lưỡng trước khi xưng tội.
Một ông chồng chia sẻ kinh nghiệm về cách thức xét mình như sau:
- "Tôi chỉ cần chọc vợ tôi một câu, vợ tôi sẽ nổi xung lên và đọc cho
tôi nghe một lô các thứ tội mà tôi đã làm. Tôi chỉ việc lắng nghe và
nhớ lấy. Thế là xong công việc xét mình, vừa mau lại vừa đúng".

Người đầu tiên
Sau buổi lễ, cha xứ hỏi các con chiên phái nam: "Những ai trong số các
con thường bị vợ thượng cẳng chân, hạ cẳng tay thì đứng dậy". Tất cả
đàn ông đều đứng dậy, chỉ một người vẫn ngồi yên tại chỗ.
Cha đạo lại gần anh ta thân mật nói:
Chúa dạy các con phải yêu thương nhau. Vợ chồng phải thuận hòa và
nhường nhịn nhau. Con thật đáng khen. Tiếc là trên đời người như con
rất ít. Con chính là người như thế đầu tiên ta gặp.
Người đàn ông nọ bùi ngùi: "Thưa cha, con không dám nhận lời khen của cha".
"Sao vậy? Con của ta", vị cha xứ hỏi.
"Số là con bị vợ đánh què, không thể đứng dậy được", người đàn ông...

--ST--


--------------------------------------------------------

Gmail: nganguyen262@gmail.com



Cuộc Đời Tựa Chuyến Tàu Về Đích





Cuộc đời mỗi người đều tựa như một đoàn tàu đang trên hành trình về đích. Trên cuộc hành trình đó luôn có những điểm dừng, có người sẽ tiếp tục đồng hành với ta, có người rời xa ta mãi mãi…
Không ai có thể đi cùng bạn từ đầu đến cuối của cuộc hành trình, kể cả người thân, bạn bè, người yêu. Bạn sẽ chứng kiến rất nhiều người lên lên xuống xuống và nếu như may mắn bạn sẽ gặp được người cùng đi với mình một chặng.

Khi người này đến lúc phải xuống xe… Dù cho không nỡ cũng nên cảm kích và nói lời từ biệt. Bởi vì, đến một trạm khác sẽ có người lên và tiếp tục cuộc hành trình cùng bạn.

1. Cà phê đắng hay ngọt không phải ở cách pha chế, mà là ở việc bỏ đường hay không

Một cơn đau không phải phụ thuộc vào bạn quên như thế nào. Mà là ở việc bạn có can đảm để bắt đầu lại hay không?

2. Người đồng thời truy đuổi hai con thỏ, sẽ không thể bắt được con nào

Đừng thèm muốn những thứ không có.

Đừng tính toán những thứ không biết.

Đừng mong đợi những thứ không thể.

Hãy làm công việc mà bạn am hiểu nhất!

3. Mỗi người đều là một quả táo mà Thượng đế đã cắn một miếng, đều là có chỗ thiếu hụt

Có người có chỗ thiếu hụt khá lớn, là vì Thượng đế đặc biệt yêu thích “hương thơm” của họ!

4. Lúc yêu cuồng nhiệt, đôi tình nhân thường thốt lên rằng kiếp trước mình tích được nhiều đức

Khi đã kết hôn các cặp vợ chồng lại than rằng kiếp trước mình đã tạo nghiệp gì?

5. Cùng là một chai nước, ở ngoài cửa hàng có giá 5.000

Nhưng cũng chai nước ấy ở trong khách sạn có giá 20.000.

Đôi khi, giá cả của một người, một vật được quyết định bởi vị trí, nhưng giá trị thì vẫn là như vậy.

6. Tình cảm giữa hai người giống như đan chiếc áo len

Lúc đan phải cẩn thận từng mũi từng đường, trong thời gian dài. Nhưng khi dỡ bỏ chỉ cần nhẹ nhàng kéo một đường.

7. Hôn nhân không phải là 1+1 = 2, mà là 0,5 +0,5 = 1

Tức là hai người bỏ đi một nửa cá tính và khuyết điểm của mình, sau đó gộp lại với nhau thành một thứ trọn vẹn.

8. Đề thi của cả đời gồm có 4 nội dung: Học tập, sự nghiệp, hôn nhân và gia đình

Muốn đạt được điểm cao bạn có thể cố gắng ở cả 4 nội dung mà không cần phải tập trung thời gian và tinh lực vào một nội dung duy nhất.

9. Cuộc đời nói dài thì rất dài, mà nói ngắn cũng rất ngắn

Hãy quý trọng tất cả những người ở xung quanh mình!

10. Cảm ơn trời đất, cảm ơn cha mẹ, cảm ơn anh chị em!

Hãy quý trọng tất cả những người thân bên mình, bởi vì đời này gặp mặt đời sau có thể vĩnh viễn không gặp lại…!

Kẻ Ở Người Đi Đều Tại Chữ Duyên!

--------------------------------------------------------
Gmail: nganguyen262@gmail.com


Đời người luôn có: 2 việc không thể đợi, 2 thứ không thể sợ, 2 điều không thể lựa chọn...




Nhân gian vô thường, thế sự khó lường, vật đổi sao dời, con người cũng chỉ đang mò mẫm trong cõi nhân sinh. Đời người ngắn chẳng tày gang, vậy thì, có những chuyện nào không thể đợi, không thể sợ, không thể lựa chọn trong kiếp người?

Sinh mệnh như ngọn đèn trước gió, chẳng ai dám tự tin nói rằng ngày mai mình vẫn còn trên thế gian này hay không. Chỉ mới gặp hôm qua mà hôm nay choàng tỉnh, người ấy đã về cõi thiên cổ rồi. Chỉ trong chớp mắt mà âm dương cách biệt nghìn trùng. Thân xác tuy còn đây mà linh hồn đã về nơi xa lắm, vĩnh viễn chẳng có ngày gặp lại.

Vậy thì, có những chuyện nào không thể đợi, không thể sợ, không thể lựa chọn trong kiếp người?

Hai việc không thể đợi:

1. Hiếu kính cha mẹ

Trên đời này chuyện gì cũng có thể đợi, duy chỉ có việc hiếu kính cha mẹ là chẳng thể thong dong. Bởi lẽ: “Mẹ già như chuối chín cây, biết ngày nào rụng, biết ngày nào rơi!”; “Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, con muốn nuôi mà cha mẹ chẳng đợi”.

Còn nhớ khi xưa, chúng ta lẫm chẫm tập đi, ê a học nói, tới khi cắp sách đến trường, cha mẹ vẫn ngày ngày chăm bẵm, chẳng phút nào quên nghĩ về chúng ta. Còn nhớ ngày ấy, khi mẹ lệ trào khóe mắt, cha yên lặng nhìn xa xăm, cố kìm nén nỗi lòng tiễn đưa con gái về nhà chồng, rồi lại phấp phỏng lo lắng con gái của mẹ có hạnh phúc hay không? Còn nhớ ngày đó, cha mẹ cười rạng rỡ thi nhau đón lấy đứa con còn đỏ hỏn mà cưng nựng, mà vuốt ve. Còn nhớ bóng dáng cha mẹ tóc điểm bạc, lặng lẽ ngóng trông đàn con quây quần bên mâm cơm ngày Tết.

Có bước nào trên chặng đường con đi mà không chan chứa tình yêu vô bờ và tâm huyết mẹ cha? Chúng ta lớn lên từng ngày thì cha mẹ lại già đi từng ngày. Cứ mải miết với cuộc sống, bất chợt chúng ta phải nhói lòng khi nhận ra: Mỗi mùa xuân qua mái tóc cha mẹ lại thêm nhiều sợi bạc, khóe mắt lại thêm nhiều nếp nhăn, ánh mắt mờ đi và đôi chân chậm lại.

Ân tình dưỡng dục của cha mẹ như núi cao, như biển rộng sông dài. Có lẽ nào chúng ta lại để mặc cho công việc bận rộn và cuộc sống bộn bề kéo chúng ta rời xa cha mẹ? Có thể nào cha mẹ mãi ở đó trông ngóng từng cuộc điện thoại của chúng ta, khắc khoải chờ mong bóng con về? Vậy nên mới nói, việc hiếu kính, đền đáp ân tình sâu nặng của cha mẹ là việc chẳng thể nào xếp sau.

2. Giữ gìn sức khỏe

Con người cả đời mải miết chạy theo Danh, Lợi, Tình, Tiền mà quên mất vốn quý nhất của mình là Sức Khỏe. Tuổi trẻ thường dùng sức khoẻ đổi lấy tiền bạc, tới khi già lại dùng tiền bạc đổi lấy sức khoẻ. Bởi lẽ sức khỏe là cái gốc của chúng ta, không có sức khỏe thì dẫu tiền bạc như núi, danh vọng vang dội, tình yêu chan chứa, chúng ta cũng chẳng thể hưởng thụ và trải nghiệm niềm hạnh phúc ấy.

Có người nói rằng đợi đến khi có công việc tốt rồi sẽ chăm lo sức khỏe của bản thân... Đến khi có được công việc rồi, họ lại có những kế hoạch san sát phía sau như kết hôn, sinh con, nuôi con khôn lớn…

Nhưng bạn biết chăng, gánh nặng trên vai càng lớn thì càng phải coi trọng sức khỏe của bản thân hơn. Đừng hoang phí sinh mệnh của mình khi chúng ta vẫn còn trẻ trung, sung sức... Chỉ cần sức khỏe yếu đi thì trăm thứ bệnh tật sẽ lăm le ùa tới. Đến khi ấy, chúng ta thật khó có được những tháng ngày bình yên để tận hưởng hương sắc cuộc đời.

Vậy nên, nhân khi còn trẻ hãy chăm lo sức khỏe của bản thân nhiều hơn. Hãy ăn uống ngủ nghỉ điều độ, tạo cho mình những thói quen lành mạnh. Bắt đầu từ hôm nay hãy dậy sớm, cùng chạy bộ đón ánh bình minh, hay đánh cầu lông hít thở khí trời trong lành. Đặc biệt là hãy mở rộng tấm lòng bao dung, giữ cho mình một tâm thái tốt, mang đến hạnh phúc cho mọi người. Khi tâm hồn khoáng đạt, thư thái, thì sức khỏe cũng sẽ mỉm cười với bạn.

Hai thứ không thể sợ:

1. Cái chết

Đã sinh ra làm kiếp con người, thì dẫu là người quyền quý cao sang hay bần cùng túng thiếu, có ai mà không một lần “yên giấc nghìn thu”?

Vũ trụ rộng lớn mênh mang luôn mang theo quy luật “Thành, trụ, hoại, diệt” mà luân chuyển vạn vật trong cõi thế gian. Con người cũng chỉ ở trong vòng quay vĩ đại ấy mà thôi. Sinh lão bệnh tử đã là quy luật tự nhiên, chẳng thể thay đổi, thì chúng ta lo sợ nào có ích chi?

Chi bằng chúng ta hãy vui vẻ chấp nhận và thay đổi góc nhìn của mình về cuộc đời. Nếu ai cũng một lần phải rời xa cõi thế gian thì thay vì tiếc nuối, hãy trân quý từng phút giây chúng ta được sống. Đừng hoài phí tháng năm vào những trò chơi vô bổ, vào những thú vui tầm thường.

Hãy biến mỗi ngày thành một ngày có ý nghĩa và tràn ngập niềm vui; hãy lưu lại cho thế hệ sau những điều tốt đẹp. Nếu muốn sống mãi trên cuộc đời, thì hãy sống mãi trong lòng người; muốn sống mãi trong lòng người, thì cần phó xuất nhiều hơn, nghĩ tới người khác nhiều hơn. Chỉ có như vậy thì vào giây phút cuối cùng khi từ biệt cõi trần chúng ta mới không thảng thốt, cũng không tiếc nuối...

Nếu “chết” chỉ là cái cớ để trở về với đất mẹ yêu thương, trở về ngôi nhà chân chính của mình, thì chắc hẳn trong lòng chẳng có sợ hãi, mà chỉ còn lại yêu thương và hạnh phúc vô bờ.

2. Nỗi cô đơn

Chúng ta sinh ra đã sợ nỗi cô đơn. Khi còn thơ bé, chúng ta sợ phải ở nhà một mình, lúc nào cũng chỉ muốn sà vào lòng mẹ yêu thương. Lúc ấy chỉ cần thức giấc nhìn quanh không thấy bóng người, chúng ta lại òa khóc, mong một vòng tay đưa ra hay nghe thấy giọng nói của mẹ cha.

Khi cắp sách đến trường chúng ta lại vui cùng bè bạn, sợ cảm giác cô đơn, thui thủi một mình. Lớn lên, nỗi cô đơn đã thúc giục chúng ta tìm một nửa yêu thương của mình, cùng nhau vun vén một mái ấm hạnh phúc. Khi những đứa con tung cánh bay xa, chúng ta lại sợ phải một mình đối diện với nỗi cô đơn của tuổi già, chỉ mong có người bầu bạn, con cháu sum vầy.

Chúng ta trốn tránh sự cô đơn bằng cách tìm cho mình những mối quan hệ thân mật, nhóm nọ nhóm kia.

Nhưng có khi nào đang vui vầy cùng bè bạn, đứng giữa biển người mênh mang, chúng ta lại thấy lòng cô đơn đến lạ lùng? Như ánh mắt ai đó đang khắc khoải, như trái tim ai đó đang chờ mong chúng ta trở về? Chúng ta không nghe thấy hơi thở của họ, không nghe thấy nụ cười của họ, không nhìn thấy đôi mắt họ, nhưng chúng ta mơ hồ cảm nhận được họ bằng trái tim mình.

Trải nghiệm khác nhau trong cuộc sống của mỗi người tạo nên những suy nghĩ khác nhau và cảnh giới khác nhau. Mỗi người đều là tác phẩm độc nhất vô nhị của tạo hóa. Nên chăng sự khác biệt của mỗi người cũng là điều quá đỗi bình thường? Nếu mọi người không hiểu chúng ta, không tán đồng với ý kiến của chúng ta, thì cứ cười xòa cho xong chuyện. Những gì cần làm thì cứ bình tâm mà làm cho đến nơi đến chốn.

Điều thật kỳ lạ là những người tu luyện trên núi cao, rừng già, xung quanh chẳng một bóng người mà họ lại không hề thấy cô đơn. Phải chăng họ đã tìm được sợi dây liên hệ vô hình giữa mình và vũ trụ bao la này, nên mới sống an nhiên, tự tại đến vậy? Phải chăng khi con người tìm được chính Đạo, tìm được ý nghĩa chân chính của đời mình thì sẽ không còn cảm giác cô đơn ấy nữa? Chỉ còn lại trong họ tình yêu cuộc sống và trân quý những phút giây họ đặt chân trên thế gian này.

Hai điều không thể lựa chọn:

1. Xuất thân

Con người sinh ra ở đâu, sinh vào thời khắc nào cũng không thể tự mình lựa chọn. Có người sinh ra trong nhung lụa, được người người tung hô tán tụng. Nhưng cũng có người lại sinh ra trong cảnh bần hàn, khốn khó. Dường như hoàn cảnh thuận lợi sẽ giúp con người bay cao, bay xa hơn và có cuộc sống hạnh phúc hơn.

Nhưng cũng có câu rằng: “Thời thế tạo anh hùng”. Trong cảnh loạn lạc, khi vật đổi sao dời, cảnh đời rối ren lại thường xuất hiện những bậc vĩ nhân tế thế cứu đời. Hay như càng những ngày đông rét buốt thì những đóa hoa mai lại càng tươi tắn hơn.

Kỳ thực không ai chọn được xuất thân cho mình. Nhưng xuất thân tốt hay xấu cũng không quan trọng bằng tự tu dưỡng tâm tính và khí phách của bản thân. Hoàn cảnh càng gian khó lại càng là môi trường tốt để tôi luyện nên những bậc vĩ nhân và anh hùng lưu danh sử sách.

2. Vận may

Sống trên đời ai cũng mong muốn sẽ gặp nhiều may mắn, nhưng lại chẳng có ai lựa chọn được vận may cho mình. Tuy nhiên, chúng ta vẫn có thể lựa chọn cách mình ứng phó như thế nào.

Khi gặp vận rủi, xin hãy nhẫn nại hơn một chút. Mỗi khi cánh cửa lớn khép lại, Thượng Đế sẽ ban cho bạn một cánh cửa sổ được mở ra. Ông Trời không tuyệt đường của ai bao giờ, sự việc cũng thường biến chuyển vào thời khắc cuối cùng. Vậy nên khi gặp vận rủi xin đừng quá thất vọng, gặp vận may cũng đừng quá đắc ý. Câu chuyện “Tái ông thất mã” vẫn còn nguyên vẹn giá trị đến tận ngày nay. Phúc họa khôn lường, thật giả, đúng sai thì cặp mắt phàm trần khó có thể nhìn thấu suốt. Chi bằng trầm tĩnh và cẩn trọng thì hơn.

Xưa có câu rằng: “Ở hiền gặp lành”; “Thiện ác hữu báo”. Muốn gặt may mắn ắt phải gieo duyên lành, bởi lẽ “người yêu nên phúc, người ghét nên họa”. Dẫu là họa hay là phúc, chỉ cần trong tâm mỗi người trước sau luôn giữ vững một ý niệm này: Ý nghĩa của đời người là ở sự phó xuất, là ở việc cho đi, chứ không phải nhận lại, cũng không phải là giành giật, bon chen.

Dẫu không có sức mạnh xoay chuyển cả ngọn núi, nhưng chúng ta vẫn có thể di chuyển tới góc độ phù hợp với bản thân mình. Cuộc sống có nhiều điều không thể lựa chọn, nhưng chúng ta lại có thể thay đổi tâm thái của mình, biến buồn thành vui, biến nguy thành an, biến điều nhạt nhẽo thành sự thú vị.


--------------------------------------------------------
Gmail: nganguyen262@gmail.com

Lunch With God

A little boy wanted to meet God. He knew it was a long trip to where God lived, so he packed his suitcase with Twinkies and a six-pack of Root Beer and he started his journey.
image   image      image
When he had gone about three blocks, he met an elderly man.
The man was sitting in the park just feeding some pigeons. 
image
The boy sat down next to him and opened his suitcase. He was about to take a drink from his root beer when he noticed that the man looked hungry,
so he offered him a Twinkie.
image
The man gratefully accepted it and smiled at boy. His smile was so pleasant that the boy wanted to see it again, so he offered him a root beer.
Again, the man smiled at him. The boy was delighted! They sat there all afternoon eating and smiling, but they never said a word.
As it grew dark, the boy realized how tired he was and he got up to leave, but before he had gone more than a few steps, he turned around, ran back to the man, and gave him a hug. The man gave him his biggest smile ever.
image
When the boy opened the door to his own house a short time later, his mother was surprised by the look of joy on his face. She asked him, "What did you do today that made you so happy?

"He replied, "I had lunch with God." But before his mother could respond, he added, "You know what? God's got the most beautiful smile I've ever seen!"

Meanwhile, the elderly man, also radiant with joy, returned to his home. His son was stunned by the look of peace on his face and he asked,
" Dad, what did you do today that made you so happy?"

He replied, "I ate Twinkies in the park with God." However, before his son responded, he added," You know, he's much younger than I expected."

Too often we underestimate the power of a touch, a smile, a kind word, a listening ear, an honest compliment, or the smallest act of caring, all of which have the potential to turn a life around. People come into our lives for a reason, a season, or a lifetime. Embrace all equally!
~author unknown~



Suốt từng ấy năm tháng, chỉ có cha mẹ là người luôn dõi theo con, luôn lo lắng cho con, làm mọi việc vì con mình… Còn chúng ta, vì quá bận bịu, mải mê với cuộc sống mà chợt quên đi điều gì đó…

Mỗi sáng thức dậy, đứng trước gương, có thể vui mừng vì thấy hôm nay mình xinh hơn, đẹp hơn. Đôi khi, có thể buồn một chút, nhưng chỉ là một chút thôi, vì hôm nay mình có thêm một cái mụn, hay hôm nay sao mắt mình thâm quầng thế… Nhưng đã bao giờ, ta thử dừng lại và nhìn vào cha mẹ của mình, để nhận ra những thay đổi mà bấy lâu nay ta chưa hề quan tâm?

Những người mẹ, người cha chẳng bao giờ đòi hỏi con cái phải làm gì cho mình, bởi đối với họ, chỉ cần thấy con mình được vui vẻ, hạnh phúc là quá đủ. Còn chúng ta, những đứa con thì lại quá vô tư, vô tư đến mức trở thành vô tâm lúc nào không hay. Cũng phải thôi, bởi trong vòng tay cha mẹ, ai cũng như một đứa trẻ mà…


Hãy yêu thương mẹ cha ngay khi có thể 1 - Write for you
Hãy yêu thương mẹ cha ngay khi có thể 1

Khi còn là một đứa trẻ con, tận tới khi đã đi học cấp 1, vòng tay cha mẹ vẫn luôn giống như một “thế lực” có sức mạnh vô hình, có thể bảo vệ, che chở ta khỏi mọi nguy hiểm.

Học cấp 2, từng miếng ăn, hay cả tới bộ quần áo cũng được cha mẹ lo cho tận nơi. Lớn hơn rồi đấy, nhưng vẫn được bảo bọc như một em bé vậy.

Lên cấp 3, bắt đầu biết rung động, biết vui, buồn, biết giận hờn vu vơ. Có những khi, vì tình cảm của riêng mình mà không để ý tới cha mẹ, rồi bỏ ăn khiến cha mẹ lo lắng, rồi “giận cá chém thớt”, nổi giận cả với cha mẹ…

Vào Đại học, tất bật với cuộc sống sinh viên, với bạn bè, với đủ các hoạt động xã hội… Vẫn là cha mẹ luôn dõi theo, lo cho sức khỏe của con, hỏi xem đã hết tiền chưa để còn gửi…

Đi làm, vòng quay công việc, chuyện bạn bè, chuyện yêu đương lại cuốn đi. Sáng vội vã đi sớm, khi về nhà thì đã quá khuya. Vẫn là cha mẹ ở đó chờ con về rồi mới yên tâm đi ngủ.

Suốt từng ấy năm tháng, chỉ có cha mẹ là người luôn dõi theo con, luôn lo lắng cho con, làm mọi việc vì con mình… Còn chúng ta, vì quá bận bịu, mải mê với cuộc sống mà chợt quên đi điều gì đó…



Hãy yêu thương mẹ cha ngay khi có thể 2 - Write-for-you
Hãy yêu thương mẹ cha ngay khi có thể 2

Nhưng hãy thử dừng lại, dù chỉ một phút thôi, để nhìn lại cha mẹ mình, để thấy mái tóc mẹ đã bạc thêm vài sợi, thấy khóe mắt cha có thêm vài vết chân chim.

Hãy nhớ lại những lúc mẹ đã nói dối rằng mẹ không sao trong khi mẹ đang ốm, những lúc cha khuyên răn mà ta cứng đầu không chịu nghe theo… Hãy nhớ lại những khi ta học bài ôn thi, vẫn là mẹ thức tới tận khuya, mang vào phòng cho con cốc sữa, đóng cửa rồi mà vẫn trằn trọc không yên. Hãy nhớ lại những khi cha ngồi chờ bên cửa, sợ con về khuya lại xảy ra chuyện gì…

Chỉ một phút mỗi ngày thôi, nhìn lại những gì cha mẹ đã làm cho ta, rồi nghĩ lại xem mình đã làm gì cho cha mẹ… Rất có thể, một lúc nào đó, khi ta muốn bên cha nhiều hơn, muốn nói rằng “Con yêu mẹ” thì lại quá muộn rồi…

Hãy trân trọng hơn những phút giây hiếm có bên cha mẹ, đừng để khi nhận ra thì đã quá muộn. Bởi sẽ có một ngày, khi ta khao khát có được sự bình yên bên cha, sự ấm áp trong lòng mẹ thì sẽ không còn nữa…


------------------------------------------------------------------------

MARI themes

Được tạo bởi Blogger.